Follow Us @soratemplates

17 tháng 4, 2018

Lừa đảo - Giúp việc Tâm Đức

12:35 0 Comments
Mình không thích nói những lời không tốt về bất kỳ ai trên Internet, nhưngviệc này đã quá sức chịu đựng của mình nên mình chia sẻ để những ai định đóng phi dịch vụ cho "Giúp việcTâm Đức" hay "giúp việc Bình Minh" để tìm người giúp việc nhà hay chăm bé cần lưu ý kẻo vừa mất tiền vừa bực mình giống như mình
Mình sanh bé được 4 tháng thì phải đi làm lại, một phần vì yêu cầu công việc mà nhà lại xa chỗ làm. Hai vợ chồng đi làm từ sáng đến tối mới về nên không thể để một mình bà ngoại ở nhà với bé, nhất là khi bà ngoài nhiều khi mệt nên bị choáng. Đó chính là nhu cầu để mình cần tìm giúp việc và chăm bé. Mình tìm kiếm trên Internet về các trung tâm thuê giúp việc để liên hệ và ngay lập tức - trong vòng 3 phút bên Tâm Đức gọi là cho mình và tìm được người đồng ý với yêu cầu mình đưa ra:
- Nhà 30m2, có 2 lầu nhưng nguyên diện tích lầu 2 ko cần dọn dẹp vì đó là phòng ngủ và phòng lv của vợ chồng mình. Lầu 1 thì có 2 phòng, 1 phòng được đóng giường toàn bộ để em bé và bà ngoại ngủ, chỉ chừa lối đi 0.6m và 1 phòng thì kê tủ đựng quần áo gần hết để làm phòng đồ chỉ chừa không gian ở giữa để nằm nghỉ và thay quần áo.
- Công việc chính: phụ bế bé và giúp việc nhà. Chăm sóc bé và nấu ăn thì bà ngoại làm vì bà ngoại rất kỹ nên cũng ko yên tâm khi giao cho người ngoài.
- Lương: 5tr, có lương tháng 13
- Yêu cầu: 45-50 tuổi, thật thà
---
Sau khi trao đổi người của bên này đồng ý với mình và nói là có xe chở qua bên mình. Đến nơi họ bắt mình đóng 1.2 triệu tiền dịch vụ trước và 150k tiền xe ôm từ 78/22C Cống Lở đến P.Tân tạo, Q.Bình Tân. Trong vòng 1 tháng được thay người 3 lần
- Cô giúp việc đầu tiên thì là con nhà giàu bị phá sản nên khi giúp việc thì chỉ chịu ôm bé chơi và quét nhà chứ nhất định ko làm việc nhà, và ko lau dọn vệ sinh ...
- Cô giúp việc thứ 2 thì trên 60t, chân bị tật, đi lại ko tiện thậm chí lên xuống cầu tháng muốn té. Khi xe ôm chở cô này đến thì đòi thêm 150k tiền xe (nếu đi grab thì 60k). Mình ko nỡ nói người ta chỡ người về lại vì thấy cô cũng tội nên nghĩ thôi cứ thử ở cùng mấy ngày xem thế nào? Ai ngờ cô ấy lười và ở dơ ko tả được, lau nhà thì nhúng khăn 1 lần rồi chây ra khắp nhà, nhà vừa hôi vừa tanh ... Mỗi khi làm dơ quá mẹ mình chỉ cô làm lại, dù mẹ mình nói nhẹ nhàng nhưng cô ấy chứ nhăn mặt rồi chê khó tính. Nhưng bực nhất là vụ .... nói trước quên sau. Sữa bé bú chưa hết mình nói cô ngâm nước nóng để xiu bé bú tiếp thì cô ấy mang đi đổ - lần nào cũng vậy :( 
- Mình gọi bên Tâm Đức để tìm người khác, thì bên này trở mặt nói là "làm sao mà họ biết cô này bị tật" rồi đòi lương phải từ 6 - 7 triệu thì mới có người làm. Nhưng vấn đề là nếu như phải ở mức lương này thì mới có người thì sao họ không nói trước mà bây giờ ép giá. Thái độ nói chuyện của họ trở nên rất khó nghe. Họ nói bên họ chuyên nghiệp nên cứ qua thì biết chứ họ ko cần giải thích, bây giờ họ có 3-4 cuộc điện thoại khác nên ko tiếp mình nữa và bảo mình ưng thị tự qua mà phỏng vấn chứ họ không chịu trách nhiệm. 
Hụt hẫng hết sức :( vậy là mất 1.5 triệu tiền dịch vụ, trả tiền cho những ngày giúp việc ở nhà mình mà phải ôm thêm cục tức vì thái độ vô trách nhiệm của họ.
---

Thôi thì coi như mình bị lừa chứ thời gian đi làm đã ko đủ mà phải mò qua tận Cống Lở để phỏng vấn giúp việc thì ko ổn. Đây là website của bên này: https://giupviecnhatamduc.com; http://giupviecnhabinhminh.com/

Người của bên này là c. Hiền 0907 825 928 - 0979 226 972 



18 tháng 3, 2018

Khi một kết quả nghiên cứu quá mới được trình bày

00:16 0 Comments


Mình muốn nói về việc công bố một nghiên cứu khoa học thực sự, tìm ra một điều mới, có giá trị trong công việc và cuộc sống chú không phải các nghiên cứu hàn lâm lặp lại đang rất phổ biến ở Việt Nam.
----
Lần đầu tiên mình xem bộ phim có thật nói về việc này là phim Concussion (2015) là những khó khăn của ts. Bennet Omalu khi nói về nguy cơ bệnh lý của các cầu thủ bóng chày nên đã bị liên đoàn bóng bầu dục của Mỹ tìm mọi cách bưng bít. Thậm chí ông bị dọa giết nếu không chịu thay đổi kết quả. Dù sự thật vẫn là sự thật, nhưng phải hơn 10 năm sau kết quả này mới được xã hội / liên đoàn bóng bầu dục chập nhận và thay đổi luật cũng như các điều khoản đối với các cầu thủ để bảo vệ sức khỏe của họ. Điều quan trọng là 100% chi phí nghiên cứu này do Ts Omalu tự bỏ ra và để có thể công bố kết quả ông phải tìm một vị giáo sư có uy tín trong ngành thẩm định cùng. Kết quả là bài báo dù có cả tên của ts Omalu và vị giáo sư nhưng ai cũng biết đây là nghiên của ts Omalu và việc ghi tên công sự/ người hướng dẫn là điều cần phải có để khẳng định uy tín của kết quả nghiên cứu
----
Hôm ay mình lướt Facebook và thấy bài báo này được nhiều người chia sẻ, mình nghĩ nó cũng hot như cái hội "thuận tự nhiên" kêu gọi bà bầu đẻ con ở nhà đang bị lên án. Tuy nhiên có vài vấn đề mình đã làm sau khi đọc bài báo trên:
1. Nguồn đăng từ 1 trang không tin cậy, bài viết không có trích dẫn nguồn hay dịch từ báo nào
2. Search tên của vị bác sĩ và đọc bài viết tìm được trên NY times
3. Xem bài viết nêu quan điểm ngược lại
Kết luận:
1. Mục đích đang là câu views
2. Bác sĩ nói đúng "bệnh do tâm sinh" nhưng không thể thuận tự nhiên được
3. Đọc bài viết và quan tâm chi tiết "ông vĩnh viễn không được thăng cấp" khi bài báo được công bố.
----
Thế mới nói, khi cả xã hội làm nghiên cứu có mấy nhà nghiên cứu thực sự, nhưng khi kết quả quá mới/ đặc biệt/ khác lạ thì sẽ chịu nhiều sức ép .... và thế là mình tự nhiên liên tưởng đến cái vụ cải cách tiếng việt của ông PGS.TS Bùi Hiển ở Việt Nam :)

17 tháng 3, 2018

Thơ thẩn - Hãy cứ hư đi

23:42 0 Comments

Là phụ nữ không biết hư là thiệt

Ngoan cả đời được tiếng chịu hy sinh

Biết cách hư là biết đối với mình

Biết thư giãn, biết cafe cà pháo



Ngày đẹp trời biết rủ nhau đi dạo

Ăn vỉa hè, ngồi ghế đá công viên

Có nhiều khi cũng phải biết tiêu tiền

Đi làm đẹp và phục hồi cơ thể



Phụ nữ ngoan là ở nhà lặng lẽ

Giặt áo quần rồi lại chỉ nấu cơm

Thức ăn ngon nhưng người chẳng hương thơm

Chồng sẽ chẳng biết ơn đâu nhé !!!



Phụ nữ hư biết làm mình tươi trẻ

Tu tập bạn bè bù khú tí chả sao

Cứ vui đi đời sẽ thấy ngọt ngào

Đừng ngoan quá làm người ta cũng chán



Phụ nữ hư biết hư trong giới hạn

Cuộc sống này sẽ thấy thú vị ngay

Có nhiều khi phải thả lỏng một ngày

Đi mua sắm hoặc làm gì mình thích



Đời để sống, nên không cần đóng kịch

Cứ hư chút cuộc đời... có mất mát chi đâu.

Thơ sưu tầm

16 tháng 3, 2018

Bỗng nhiên ... giỏi tiếng Anh bằng THIỀN

23:58 0 Comments

Mình xem quảng cáo này qua FB của một người bạn, bạn chia sẻ về Khóa này vào 100% đều dễ dàng nhận ra "lừa đảo là đây chứ đâu" và thú thật, mình cũng có suy nghĩ ấy. Trên đời này chẳng có gì là tự nhiên hay bỗng nhiên cả. Thành quả học tập phải là kết quả của một quá trình, chứ Thiền mà tự nhiên giỏi tiếng Anh thì cũng thật lạ. Nhưng qua quảng cáo này thì có 1 số vấn đề mình nhận thấy như sau:
1. Khách hàng mục tiêu mà QC/khóa học hướng đến
- Trên 18 tuổi
- Thích lướt FB, sống ảo ảo một tí
- Muốn cải thiện khả năng tiếng Anh nhưng Lười học
2. Người viết lời Quảng cáo: hay, đơn giản và xúc tích
3. Hình ảnh QC ấn tượng: đúng ý nghĩa đang cầu mưa, trái ngược hình ảnh tĩnh của từ Thiền
4. Vấn đề lớn nhất của QC này là: Diễn giả -  học cử nhân là quan hệ quốc tế, học thạc sĩ quản trị 
kinh doanh, đi làm trong lãnh vực chuyên môn là chuyên viên luật quốc tế. Học, nghiên cứu và làm ở hơi xa nhau, đặc biệt là ngành luật. Không có bất kỳ nội dung gì liên quan đến ngôn ngữ học hay tiếng anh hay thiền ... vậy mà làm diễn giả để hướng dẫn thiền để bỗng nhiên giỏi Tiếng Anh ..... Kiểu này thì chắc là người ở....trển xuống.
----
Trên đời này không có gì là tự nhiên cả. Cần phải nỗ lực thì mới đạt được cái mà mình muốn. Nhắc người nhưng cũng là tự khuyên mình cả thôi Annie à ;)

15 tháng 3, 2018

Sống tích cực lên nhé !

14:14 0 Comments


Sống tích cực, nên nhớ 3 điều nhỏ sau!

1. Thôi bỏ đi!
Biện pháp tốt nhất đối với một sự thực không thể thay đổi chính là chấp nhận sự thực ấy.


2. Đừng lo lắng!

Bất kể xảy ra chuyện gì, cho dù là chuyện tày trời, thì vẫn phải nói với bản thân rằng: Đừng lo lắng! Phải nhớ rằng, thái độ tích cực lạc quan là bước đầu tiên để giải quyết mọi vấn đề, chiến thắng mọi khó khăn.

3. Sẽ qua cả thôi!
Bất kể là trời đổ mưa lớn đến đâu, liên tiếp bao nhiêu ngày liền, thì vẫn phải có lòng tin rằng trời sẽ nắng, bởi vì trời không thể lúc nào cũng râm. Giới tự nhiên là vậy, cuộc sống cũng vậy.

P/S: Nếu rơi vào hoàn cảnh bức bối, hồi hộp và bế tắc quá thì nhớ tự nhắc mình "mọi việc đều ổn".

14 tháng 3, 2018

Những bài học đời thương về tính ỷ lại

14:08 0 Comments
Mỗi ngày bạn đều cho một đứa trẻ ăn kẹo. Bạn làm điều ấy rất thường xuyên và vui vẻ.

Đứa trẻ ấy cũng có vẻ rất yêu bạn. Mỗi ngày thấy bạn, nó đều cười tươi và chạy đến nhận kẹo.

Nhưng rồi một ngày, bạn xoa đầu nó và bảo: "Hết kẹo rồi". Bỗng dưng bạn thấy nó rất khác. Nó gào ầm lên rằng bạn keo kiệt, bạn xấu xa. Hoặc nó đi khắp nơi để nói xấu bạn.


=> Bài học: Khi bạn cho ai khác một thứ gì, nhiều khi họ sẽ không nghĩ ấy là món quà, họ nghĩ đó là bổn phận, là trách nhiệm. Và khi bạn không cho thứ mà họ muốn nữa, họ sẽ lập tức trở mặt với bạn.

Với nhiều người, cho dù bạn có cho họ kẹo mỗi ngày, thì họ cũng chỉ nhớ mỗi một ngày mà bạn đã không cho!

13 tháng 3, 2018

Làm thầy không có nghĩa là chưa từng mắc lỗi

14:04 1 Comments
2018 có lẽ là năm đầu tiên trong suốt 9 năm làm việc ở trường mà mình không tham gia hướng dẫn sinh viên làm Khóa luận và thực hành nghề. Lòng có chút nhẹ nhàng vì không căng não đọc và nói quá nhiều để định hướng cho sinh viên, nhưng cũng vì vậy mà cũng có nhiều cảm xúc. Hôm nay vô tình lướt FB và đọc được một status đầy bức xúc của sinh viên khoa QTKD về đợt hướng dẫn này:


Em sinh viên này được giáo viên gửi email trả lời về phần HD vào thứ 2 và hẹn gặp trực tiếp để sửa vào thứ 3, tối thứ 2 đọc email xong sv xin đời thì GV trả lời không đồng ý nên bạn bức xúc. vào chụp hình post FB
1. GV nóng tính và tính toán thời gian không thuận tiện cho SV trong quá trình làm việc. Nhưng việc không đồng ý dời lịch thì mình có thể cảm thông ở một góc độ khác: Trước đây sv rất quý trọng thời gian làm việc cùng GV nên chỉ cần GV hẹn thì dù là lúc nào cũng ưu tiên số 1 để được hướng dẫn kỹ càng. Nhưng từ khoảng 2008 đến nay, có thể là do một thế hệ khác nên SV không còn tôn trọng và trân trọng thời gian làm việc cùng GV như trước nữa. Các em ưu tiên công việc vì cho là nó đúng và thực tế, còn GV có hướng dẫn hay không cũng chẳng sao, miễn là đừng cho điểm thấp là được.. và quan trọng là thái độ lúc gặp thì vô cùng tệ. Vì vậy nhiều GV cảm thấy SV không tôn trọng mình khi không trân trọng lịch hẹn do mình đề xuất. Việc này dẫn đến việc đánh đồng SV và say No với bất kỳ đề nghị nào. Nền dù cách viết email của SV này  rất đúng mực và lễ phép nhưng lại vô tình lấy quản lý làm lý do nên vô tình gợi lại cảm xúc tiêu cực cho GV.
2. Khi sinh viên bức xúc và viết status bày tỏ, em nói đúng lỗi của GV nhưng lại lôi tiền bạc ra làm lý do. Sinh viên bây giờ rất nhiều em có suy nghĩ "tôi đã bỏ tiền ra thì tôi có quyền được ......." điều này làm mất đi ý nghĩa của ngành GD. Tiền các em đóng, đúng là mồ hôi và công sức của các em và gia đình, nhưng đầy là phí cho toàn bộ quá trình thực tập chứ không có GV nào nhận số tiền này từ các em cả. Hơn nữa vì là "tiền tệ" nên cứ nói đến tiền là thấy "tệ", là "tiền bạc" nên đã kéo tiền vào thì thấy "bạc" - bạc bẽo của những mối quan hệ đáng lẽ cần trong sáng. Rất nhiều comment trong status này có cái để chửi GV, chửi bậy đến mức đọc xong lặng cả người :( càng đọc càng cảm nhận được sự bạc bẽo với nghề và trong suy nghĩ của sinh viên.
 ----
Mình ở khoa Marketing, dù đây không phải sv khoa mình nhưng cũng làm mình nhớ nhiều trường hợp làm mình rất buồn khi làm việc. Có năm là việc với sv hutech, có bạn cả đợt thực tập không gặp đến ngày sửa bản thảo mới lên rồi đưa bài sao chép cho mình sửa. Mình giận nên có nặng lời, nhưng cuối cùng vẫn cho em ấy 2 tuần để tự làm theo đề cương mới mình hướng dẫn. Tự ngẫm nếu em nỗ lực thì vẫn có thể vớt vát 5 điểm cho qua. Ai ngờ đến ngày nộp vẫn đưa bài sao chép nên mình và vẻ mặt thì cứ nghênh nghênh thể hiện với nhóm là đã nộp bài. Kết quả là đành cho rớt vì đây là bài sao chép, và hứng lại cả tá lời miệt thị, xúc phạm của em ấy. Nhưng vì mình chẳng sai nên cũng chẳng buồn và chỉ nhủ thầm nếu có tuyển sv hệ CĐ trường này làm việc cần check thật kỹ thái độ.
Trong hơn 8 năm hướng dẫn, có mỗi năm ngoái là có một em nữ thấy mình nói quá nhiều nên bỏ tiền túi mua tặng mình chai nước. Cảm động vô cùng, chỉ cần một hành động nhỏ, một chai nước 6000đ là đã có thêm động lực để sửa bài kỹ năng và hướng dẫn chi tiết hơn cho cả nhóm gần 20 sinh viên.
Chưa kể chuyện sau khi hướng dẫn xong xuôi, các em lên ký tên nộp bài thở phào nhẹ nhõm, hí hửng rủ nhau đi ăn giải nhiệt .... bỏ mặc cô một mình với cả chồng đề án và ra đi không một lời cảm ơn. Nói chung thì cũng ko phải sv nào cũng thế, vì mình nhớ cũng có năm sv làm mình cảm động rưng rưng. Khi ấy xong việc rồi mà cả nhóm cứ thậm thụt mãi, sau đó cử một em vào gặp mình xin phép cô ra ngoài cùng em một chút. Rồi cả nhóm bu quanh cảm ơn rối rít và gửi mình 1 gói quà, mình ko dám nhận vì sợ tiêu cực ... thấy mặt các em buồn so và rưng rưng nước mắt nên mình cảm động lắm và nói là cô mở quà nhé, nếu thấy có tiêu cực thì cô nhắn là phải cầm về và các em đồng ý. Dẫu biết mình nói phũ phàng quá, nhưng biết sao được khi mà vàng thau lẫn lộn, chân thành và điều kiện đôi khi rất gần nhau. Chắc các em đó không biết, khi vào văn phòng khoa và mở quà, mình chảy nước mắt khóc thật ... viết status cảm ơn cả nhóm trên FB mà vẫn thấy mình có lỗi với sinh viên
---
GV cũng là người, cũng đầy hỉ nộ ái ố tham sân si, vì không phải ai cũng biết tu thân, rèn luyện tâm hồn. Mình làm GV khi còn quá trẻ, ở cái tuổi 22 chập chững vào đời nên chỉ có thể "lửa thử vàng, gian nan thử sức", tự tôi luyện nhân cách đề phù hợp với nghề ... nhưng trên con đường đó đã có những lỗi lầm mà người GV gây ra, những nóng giận không đáng có, những lời nói làm sv gai người và những sai phạm nhỏ từ SV nhưng GV lại có cách ứng xử chưa phù hợp .... Nhưng trên tất cả những gì mình và các GV khác đã làm đều vì mục tiêu muốn SV có thái độ sống phù hợp để góp sức cho xã hội và quan trong là phải nỗ lực để đào tạo nhân lực có cả tài năng và nhân cách. Thôi thì chúng ta cùng nhau "gạn đục khơi trong" nhìn thấy điểm tốt, niềm vui nhỏ để tiếp tục công hiến cho nghề.