Follow Us @soratemplates

16 tháng 3, 2016

Ý thức hay vô ý thức

13:35 0 Comments

Kể chuyện vui nghe xíu nha! Một bữa nọ trong thang máy dành cho giảng viên, có một nữ sinh viên đi vào. Một thầy giáo đang ở trong thang máy thấy vậy nói giỡn:

- Đi thang máy giáo viên làm gì? Nhảy xuống đi cho nhanh

Chẳng vừa, nữ sinh đáp trả:

- Sao thầy không nhảy đi, nói em làm gì?

Bạn thấy gì từ câu chuyện này?

Ở trên chỗ mình làm, thời gian nghỉ trưa là từ 12h00 đến 13h00, trừ giờ ăn ra, còn lại chừng tối đa 45 phút nghỉ ngơi. Vào thời gian này thì cửa văn phòng khóa, tắt đèn để sinh viên biết là hết giờ tiếp, ấy vậy mà với cái lứa tuổi bẻ gãy sừng trâu ấy, các em hùng hổ giật phăng cửa khoa để vào văn phòng gửi đồ hay gửi tài liệu cho giảng viên nào đó – bất kể thời gian. Còn chuyện chào hỏi thì dần trở thành điều xa xỉ.

Toilet giảng viên thì thôi rồi, giảng viên thấy sinh viên bu kín trong toilet chỉ ngán ngẩn lắc đầu quay đi chứ nói không được vì trước đây nói hoài, nói mãi các em nghe xong dạ dạ rồi cũng đâu vào đấy, đó là chưa nói đến những câu rất khó nghe được thốt ra từ khóe miệng của những khuôn mặt xinh đẹp.

Ôi còn nhiều chuyện lắm, nhưng đại khái có thể hiểu được là do quá bận rộn học kiến thức ngành nên một vài vấn đề nhỏ đã được bỏ qua.

26 tháng 6, 2015

Bài học mẹ dạy và nước mắt

12:52 0 Comments
1. Ngày mình còn bé, chắc khoảng học lớp 3, mình thấy vườn nhà bên có rất nhiều quả vú sữa nằm dưới gốc cà phê, nghĩ là quả rụng không ai lượn nên mình lượm về ăn. Người ta qua nói mẹ mình là mình qua nhà họ ăn cắp, mẹ đánh mình một trận rồi dạy
- Miếng ăn là miếng nhục
- Phải biết suy nghĩ kỹ rồi mới làm
--> kể từ lúc đó, mình chưa một lần phạm lỗi và đặc biệt càng lớn càng hiểu rất rõ cả nghĩa đen và nghĩa bóng của những câu mẹ dạy. Đôi khi thích món gì lắm đi chăng nữa mà thấy mọi người tranh nhau thì mình nhịn. Về nhà nói mẹ mua cho mình ăn chứ không bao giờ để bị mất mặt.

2. Năm mình học cấp 2 mình cao rất nhanh và nhìn rất xấu. Mẹ mình chỉ chỉ may cho mỗi chị em 1 bộ quần xanh áo trắng đi học, và vài bộ độ ở nhà từ những xấp vải nhà bán ế, ống quần thì lên lại cả tấc dài, và mặc đồ rất quê mùa. Bạn bè hay chọc và thầy cô trong trường ai cũng nói chị em mình xấu. Mỗi khi kể với mẹ, mẹ nói “con còn nhỏ, học mới là quan trọng, nếu biết thương mẹ vất vả thì ai chọc con, con phải cố gắng học giỏi hơn họ thì họ không dám chọc con nữa”
--> Mẹ nói đúng, và từ đó những lời nói xấu cũng chỉ là nói sau lưng. Bây giờ mình cũng vẫn luôn áp dụng lời dạy này của mẹ

3. Nhà mình buôn bán lại nằm ở sát trường học cấp 1 và cấp 2 nên giáo viên trong trường mình học mẹ đều biết cả. Nhớ năm lớp 8 cô giáo bắt mình quỳ xuống lau bãi nước bọt của ai đó nằm gần bục giảng vì mình là tổ trưởng, mình khóc suốt cả buổi học vì cảm thấy bị sỉ nhục. Mẹ ôm mình lau nước mắt và nói cô giáo sai thì cô sẽ có cách để bù lại, cô là người lớn nên không nhất thiết phải nói xin lỗi với con, con vẫn phải đi học và vẫn phải lễ phép với cô, đừng làm mẹ xấu hổ.
Mình cũng đã từng chứng kiến vài giáo viên cấp 2 ăn cắp đồ của nhà mình, dù là chỉ vài quyển sổ. Mẹ rất giận và lên trường làm việc với các giáo viên này. Về nhà mình hỏi mẹ chỉ nói, giáo viên cũng có người tốt, người xấu ... có những người làm những việc khiến con không thể tôn trọng con người của họ, nhưng họ vẫn là giáo viên nên con phải biết tôn trọng vị trí của họ trong trường. Con cũng rút kinh nghiệm để khi đi làm đừng làm gì ảnh hưởng đến công việc. Cần phải giữ lòng tự trọng
--> Khi lớn lên mới biết cô giáo năm lớp 8 qua tận nhà xin lỗi mẹ mình, còn những giáo viên kia thì qua xin lỗi và cảm ơn mẹ mình vì nếu mẹ thưa họ lên cấp trên thì họ sẽ không dám nhìn ai và phải nghỉ việc

4. Có lần mình cãi nhau với bạn, rồi bạn mình méc mẹ của nó thế là bác ấy ầm ầm chữi mình dù người sai là con của bác, mình giận quá cãi lại. Bác đó qua nói mẹ mình làm mình “mất dạy”. Mẹ cũng la mình một trận tơi bời cho chừa cái tội cãi người lớn, nhưng sau đó mẹ giận mình mấy ngày, chiến tranh lạnh chỉ kết thúc lúc mình òa lên tức tưởi khóc vì không hiểu sao mẹ ghét mình. Mẹ giải thích mẹ giận vì mẹ đã dạy rất kỹ về lời ăn tiếng nói, nhưng sao lại để “giận mất khôn”,
- Người ta chửi con “mất dạy” nghĩa là đang chửi mẹ không biết cách dạy con. Con sống sao cũng được nhưng đừng để ai nói với con câu này một lần nào nữa
--> Từ đó lúc nào mình cũng cẩn trọng hơn trong lời nói, trả lời người lớn luôn thật thà, nếu không thích sẽ từ chối nhưng lúc nào cũng kèm theo lời cảm ơn. Lúc nào cũng nói chuyện có đủ chủ ngữ, vị ngữ và kính ngữ. Thi thoảng có lúc vui quá nên nói năng có phần lố bịch, mình sẽ xin lỗi hoặc tìm cách tạ lỗi.

5. Lên cấp 3 và đại học, mẹ cho 2 chị em mặc đồ đẹp và chăm chút cho con gái nhiều hơn. Những dịp cắm trại, mình và chị mình là một trong những học sinh mặc đồ lịch sự và đẹp nhất nhì trong khối. Nhưng tất cả đồ đều do mẹ mua, mình không được phép lựa đồ. Đôi khi mình vẫn còn quen thói ăn mặc quê mùa như hồi nhỏ, mẹ la không cho ra ngoài đường, mẹ nói:
- Hơn nhau tấm áo tấm quần, cởi ra mình trần ai cũng như ai
- Người ta đánh giá người khác qua bộ trang phục, dù có nghèo trong bụng chỉ có cộng rau muống thì ra ngoài đường vẫn phải tươm tất, gọn gàng.
- Ăn mặc hở hang cũng đẹp nhưng cần phải sang trọng, đúng nơi, đúng lúc và chứ không phải “bẩn”. Mặc đẹp để người nhìn chỉ có thể xuýt xoa khen ngợi chứ không dám buông lời cợt nhã

6. Tốt nghiệp đại học xong, mẹ mới dạy cho chị em mình ý thức được giá trị, vẻ đẹp mà mình đang có để biết tự hào và giữ gìn vì vẻ đẹp ngoại hình sẽ mang lại nhiều thuận lợi hơn trong cuộc sống. Nhưng mẹ cũng dạy vẻ đẹp của con gái giống như bông hoa lúc chớm nở, hoa nở thì hoa sẽ tàn, khi đó chỉ có phẩm giá của một con người mới làm cho người ta thấy mình đẹp mãi.

Mẹ dạy nhiều, nhiều lắm. Mình hạnh phúc vì gia đình nhỏ bé của mình tuy có chút khép kín, ít họ hàng nhưng ba mẹ lúc nào cũng sát bên cạnh và chỉnh sửa cho mình những cái sai dù là bé nhỏ. Khi lớn mình nhận ra những gì mẹ dạy dẫu nhiều nhưng vẫn chưa đủ để giao tiếp và trưởng thành trong xã hội nên sẵn có nền chắc, mình luôn cố gắng để hoàn thiện nhân cách bản thân.

----

Cuộc sống trôi qua, mình lao vào cuộc sống để mưu sinh. Có thể vì nhà mình chưa bao giờ giàu, chưa bao giờ mình được cầm trong tay một số tiền lớn để có thể tự do mua những thứ mình thích. Nên mình đâm đầu vào công việc và mãi mê kiếm tiền để rồi nhiều khi quên đi những lời mẹ dạy. Mỗi lần vấp ngã, áp lực, bị la, bị lừa gạt mình lại bật khóc, khóc nức nở, khóc tức tưởi … những sau mỗi lần nước mắt rơi, lòng lại nhẹ tênh và quên đi mọi thứ để bắt đầu lại
Nước mắt với mình, không phải là yếu đuối mà là cách để trút bỏ những gánh nặng trong lòng, là cách để tâm bình an lại mà nhớ được lời mẹ dạy bởi vì những gì mẹ dạy luôn gắn liền với những lần mình khóc. Có thời gian mình khóc nhiều quá đến nỗi thần kinh có vấn đề - đến bây giờ vẫn còn di chứng, mỗi lần khóc là đầu đau như bị chẻ làm đôi. Khi ấy mẹ buồn và nói “nước mắt con rất quý” nên con chỉ nên khóc vì ba mẹ và người thân thôi, vì vậy càng lớn chỉ những ai được mình coi như người thân mới đủ khả năng làm mình rơi nước mắt.
Hôm nay mình rất buồn và khó chịu, mình sợ quá nhiều thứ trong tương lại .. nhưng có thể điều sợ nhất là những đứa con của mình sau này không được giống mình như ngày nhỏ - được mẹ luôn kề sát bên và chỉ ra những sai trái trong cuộc đời. 

Một chút trãi lòng, xin đừng ai phán xét

16 tháng 4, 2015

*** Luật làm CHỒNG ***

12:57 0 Comments
Làm Chồng khó lắm 
Phải đâu chuyện đùa
Khi Vợ làm nũng 
Phải "chiều ý " cơ

 Khi Vợ giận dỗi
Phải biết dỗ dành
Khi Vợ bẻ hành
Không nên bẻ tỏi

Làm Chồng tâm lý 
Không phải giản đơn
Khi Vợ nấu cơm
Chồng phải phụ giúp

Khi Vợ mệt mỏi
Chồng phải massage
Ngoài làm việc ra 
Học thêm ca hát

Để lúc Vợ buồn
Hát cho Vợ nghe
Đi chơi bạn bè
Đừng quên Vợ đợi

Nhớ lời Vợ dặn
Vậy Vợ mới thương
Cãi ương cãi bướng
Ra đường ăn nhé

Làm Chồng thật khó
Nhưng mà thật vui
Ai yêu "Vợ" thật 
Sẽ làm được thôi.

- Sưu tầm nhé - 

15 tháng 8, 2014

Buồn buồn nói nhảm xíu thôi

13:01 0 Comments

Kể từ dạo mình bị một bạn vào FB của mình, lôi mấy câu status của mình ra để nói trong một cuộc họp..... thì mình hiểu ra cũng nhiều chuyện nên mình chia sẻ cũng ít ít, unfriend và block nhiều người . . . . nhưng có những nỗi buồn không nói ra không được, và nói ra để cần nhiều chia sẻ hay đơn giản là để hiểu suy nghĩ của mình liệu có sai

Sáng nay dậy sớm đọc báo, thấy có bài báo khen "Gái miền Tây" và 3 chữ N ... trưa ngồi xem báo thấy có vụ "Sư hiếp dâm phụ nữ" thấy mọi người khó chịu ra mặt với cách nói quy chụp và những con sâu làm rầu nồi canh. Nhưng quả thật, đó chỉ là một vài điều nói lên sự thật, ở đâu cũng vậy có kẻ tốt người xấu, có những kẻ lúc tốt lúc xấu và cũng lắm kẻ xấu với người này tốt với người khác . . . ngành nghề nào cũng có, góc độ nào cũng có và thời đại nào cũng có.

Cách đây 1 tuần, người bạn Pháp đã hơn 1.5 năm không liên hệ tự nhiên nhắn qua FB hỏi "mày còn nhớ tao là ai không thế". Mình nhắn lại "ah, mày là người nói tao bỏ đi nhanh lên vì có một ngày tao sẽ hèn hèn như những gì mày cảm nhận". Số là khi đó bạn này thất nghiệp rồi qua VN du lịch, gặp mình trong bưu điện thành phố, hỏi thăm rồi nhờ mình chỉ chỗ đi du lịch . . . lúc đó cũng rảnh lại đang muốn thực hành tiếng Anh nên cũng gật đầu rồi làm hướng dẫn viên, nói ra một hồi mới biết chẳng phải người Anh, Mỹ hay Úc mà là người Pháp . . . . thế nên xét theo góc độ nào đó thì cả 2 đều ba xí ba tú giống nhau. Bạn ấy ở SG có 2 ngày rồi đi du lịch chỗ khác, trước khi quay về nước hẹn mình uống cafe để cảm ơn. Ở chỗ thiên hạ ngồi cafe bệt, bạn ấy kẻ mình nghe nhiều chuyện rồi kết luận cái câu làm mình "nhớ" mà thật ra thì lúc đó cũng chẳng hiểu bạn ấy nói gì, cười một cách ngu ngu nên bạn ấy lấy giấy ra viết còn mình bật điện thoại tra từ điển. Hỏi lý do thì bạn ấy giải thích, lúc đó mình thấy mọi chuyện bình thương, nhưng sau 1.5 năm nghĩ lại, mình biết đôi khi mình hèn thật

Quay lại chuyện cũ, mình thấy tội các bạn nữ ở lục tỉnh Nam kỳ, tự bao giờ được mọi người xưng danh là "Gái miền Tây" . . . về mặt bằng chung thì đúng là con gái miền Bắc chịu cực, chịu lam lũ hơn các bạn nhưng không có nghĩ ai là con gái Bắc cũng chịu thương chịu khó và các bạn ấy không phải ai cũng lười biếng và ngu dốt. Sư sãi cũng vậy, có vị cả đời tu hành, một lòng phát nguyện vì chúng sinh, khi viên tịch cũng chỉ có áo càsa vàng quấn lại, người người khóc tiễn đưa, tiếng thơm mãi lưu truyền mặc cho trước khi quy y cửa Phật nhà sư có thể cũng đã từng có gia đình. Thế nhưng chuyện "sư hổ mang" thì cũng đâu hiếm, lợi dụng cửa chùa để chuộc lợi và mới đây nhất là "buôn người" cũng có. Bản thân mình trước đây nhờ FB đưa đẩy có kết bạn với một nhà sư trẻ đang du học ở TL thế mà nói với mình "đi với sư, con cứ ăn mặn không sao cả, miễn sao ăn cùng sư một bữa là được rồi" . . mình nghe cũng hoảng nên unfriend luôn đến khi vị ấy về VN thì điện thoại mình liên tục còn mình thì điếc cả tai và chỉ biết im lặng trốn . . . (sau lần này mình rút kinh nghiệm không để hiện sđt trên FB nữa) . . . Thế nhưng đâu phải vì vậy mà mất niềm tin vào cửa Phật, chỉ là biết - hiểu và không để người khác lợi dụng thông qua tín ngưỡng thôi

Mình làm giáo viên, nghề nghiệp chọn mình theo đúng nghĩa đen và khi đi làm mình cũng biết làm "thầy" hay làm "thằng" ranh giới cũng mong manh lắm, mấy vụ bê bối liên quan đến nghề cũng nhiều trên báo - từ mầm non, cấp 1, 2, 3 hay đại học, sau đại học ... vụ nào cũng có bài để đăng trên báo nhưng đâu phải vì vậy mà hình ảnh người thầy bị hoen ố, người học sẽ nhận ra điều đó và cũng biết - hiểu để đừng bị những người mình tôn trọng sau "công cha, nghĩa mẹ" lợi dụng và chuộc lợi

Đôi khi mình hèn, mình nhận và có viết ra những lời này thì mình vẫn hèn vì có những chuyện mình không muốn nói dẫu rằng nó như cái gai cứ âm ỉ chờ ngày bục ra nhưng với mình CUỘC SỐNG NHƯ ĐỨNG TRÊN CÁN CÂN, cái khó là làm sao giữ cho CÂN thăng bằng, giàu quá cũng khổ, nghèo quá cũng khổ, tốt quá cũng khổ mà ác quá cũng khổ, chẳng có gì trên thế giới này là tuyệt đối, mình biết - hiểu và chấp nhận cái tương đối đó thì cuộc sống sẽ nhẹ nhàng hơn rất nhiều, không u uất, không hờn ghét hay oán trách ai

Chẳng ai sai, cái sai duy nhất là sinh ra nhầm địa chỉ, gặp nhầm người và đặt niềm tin nhầm chỗ

Cái sai duy nhất nằm ở con người

Cái sai duy nhất là cách con người đã hành xử với nhau

14 tháng 2, 2014

Lạnh!

13:30 0 Comments





“Hồn cây lạnh lòng tôi buồn man mác
Nơi này đây đơn lẻ cánh chim trời
Bay mỏi cánh tìm về nơi trú ngụ
Ánh chiều tà vương vấn mãi trong tôi”

12 tháng 2, 2014

Yêu thầm trên Facebook

13:14 0 Comments

(Thư tặng cô gái nhỏ)
 ---
Hai phương trời cách trở em và anh
Giấc mộng lành một người xây sao đặng
Ôm ưu tư, nghe chua xót một mình
Anh nơi nào? liệu có nhớ đến em?

Những tin nhắn gửi đi chẳng dám chờ hồi âm lại
Lòng hoang mang, cảm xúc bồi hồi
Mỗi lần message tin nhắn mới
Chỉ thầm mong nhận được tin anh

Người ta dại người ta yêu người khác
Em dại khờ thầm mến một ngôi sao
Bên cạnh anh ngàn tinh tú trên cao
Biết nơi đây có kẻ yêu lặng lẽ?

Tuổi tác với em không phải vấn đề
Tiền bạc với em phù dù không tính toán
Đã trót yêu nên chỉ mong nơi đó
Anh biết rằng em mãi nhớ về anh

Em thích anh vì anh chỉ là anh
Đơn côi lãnh lẽo một phương trời
Không phải vì ánh hào quang sáng
Hay giọng hát si mê

Em muốn cùng anh chia sớt nỗi buồn
Để dòng status đừng mênh mông như thế
Để ánh mắt anh thôi không còn xa vắng
Tâm hồn thôi giá lạnh qua câu hát ấm tình

Ngờ nghệch đã lâu, em bỗng choàng giấc mộng
Thôi thì Nắng quá khiến em say
Dặn lòng cảm xúc kia chôn chặt
Để có gặp nhau đỡ ngại ngùng

Đằnh mặc kệ cuộc đời anh sương gió
Vì chẳng thể nào em với được bằng tay
Âm thầm nghe tin anh qua những dòng status
Và nguyện mong anh sẽ được an lành

Nơi xa ấy anh ơi hạnh phúc nhé
Ở nơi đây em sẽ mãi nguyện cầu
Cầu cho anh cõi lòng luôn ấm áp
Bên gia đình, bên khán giả yêu thương

02 tháng 2, 2014

Tháng 2 Ban Mê diệu kỳ

13:25 0 Comments
Tháng 1 khép lại với hàng trăm câu hỏi trăn trở và mang chút muộn phiền về tương lại,cái lạ là đó chẳng phải tương lai của mình mình mà đó là tương lai của rất nhiều mối quan hệ mà mình yêu quý khi mà trong suốt nhiều năm trôi qua mình càng nhận rõ về cái bàng bạc khó hiểu trong lòng người . . . “miễn là được việc mình bất kể đến cảm nhận của người khác”. Nghe có vẻ khùng khùng nhưng mình cảm thấy rất nhiều lo lắng cho năm mới nên chẳng thể nào cứ cười nhăn nhở hoài được
Ấy vậy mà thời khắc đầu tiên của tháng 2 mở ra cho mình bằng một giấc mơ rất lạ, làm mình an tâm trước một nùi câu hỏi luôn vấn vương trong lòng, cái cảm giác như là “gió” len lỏi vào hơi thở của mọi người để hiểu cảm xúc bên trong của họ. Tháng 2 là tháng mình thích nhất trong năm, chẳng phải vì nó có nhiều ngày đặc biệt mà chỉ bởi vì nó là tháng giao hòa giữa sự lười biếng trong những ngày nghỉ tết và sự rộn ràng khởi động công việc trong suốt những ngày còn lại của năm vì vậy nên nếu tháng 2 không là tháng có ít ngày nhất của năm thì với mình tháng 2 cũng trôi qua nhanh lắm . . .. hình như những gì mình thích thì cũng thương trôi qua thật nhanh
Cảm xúc và xúc cảm trong tháng 2 cũng lạ, ban ngày trời trong vắt, không còn cái lạnh lẽo giá băng của trời Ban Mê những ngày cuối đông (thời tiết Ban Mê lạ lắm một ngày có đủ 4 mùa trong năm, lúc nào trời cũng lồng lộng gió với 2 mùa chính là mùa mưa và mùa khô), ban đêm thì cả hàng triệu triệu vì sao đua nhau tỏa sáng trên nền trời đen thẫm, nếu tâm trạng không vui mà không ngại trời lạnh thì cứ bắc ghế ra ngoài ngắm sao có thể may mắn mà tìm được vài ngôi sao băng rơi vụt xuống bầu trời . . . rồi cứ thế mà vội vã ước nguyện cho chuyện buồn trôi nhanh
Tháng 2 hoa cà phê bắt đầu nở rộ, trông xa xa như những bông tuyết rơi trên khắp một cánh đồng xanh, những con ong chăm chỉ hút mật góp thêm cảnh sắc làm say lòng người. Tháng 2 người Ban Mê cũng chan chứa tình hơn nhiều, nụ cười nhiều hơn và ưu tư ít lại
Yêu thương nhiều quá tháng 2 ơi!
Cầu mong sống trọn yêu thương
Cầu mong sống với chứa chan tình người
Ban Mê hoa nở rợp trời
Cho tôi xao xuyến đất trời cuối xuân

 (Hai chữ trời gần nhau nghe hơi nặng nhưng chưa tìm ra từ thay được …… tiếp tục suy nghĩ J)